Kỷ niệm tuổi học trò khó quên

Có lẽ trong mỗi con người chúng ta ai cũng có tuổi thơ và tuổi học trò để nhớ để mong, tôi cũng vậy, tôi cũng có một tuổi học trò đầy những kỷ niệm đủ để ngậm ngùi mỗi khi nghĩ lại.

Từ giải nhất hội trại…

Một trong số đó có lẽ là hồi tôi học lớp 11, năm đó trường chúng tôi vinh dự đón đoàn sinh viên trường Đại học Sư phạm 1 Hà Nội lên thực tập, lớp tôi được nhà trường phân công ba cô đồng chủ nhiệm là các cô Thanh, cô Giang, cô Tâm. Trường tôi tổ chức cắm trại nhân dịp kỷ niệm ngày nhà giáo Việt Nam 20/11. Dịp này lớp tôi tham gia một cách nhiệt tình với sự đầu tư của cô chủ nhiệm, bác chủ nhiệm hội phụ huynh, 3 cô giáo thực tập và cả lớp.

Lần này chúng tôi tổ chức làm trại thật độc đáo, tuy nhiên vì ý tưởng độc đáo này mà cả lớp đã vô cùng vất vả, nào là vượt gần 20 km cả đường cái lẫn đường rừng để chặt cây vầu đến tận hơn 22h mới về đến nhà bạn Mơ (lớp trưởng đương nhiệm), nào là thiết kể cổng trại sao cho thật lạ mà phải đảm bảo vững chắc và không đổ… biết bao phương án lập ra, không khí cả lớp lúc đó thật nhiều trạng thái, vui có, buồn có, chán nản có, hưng phấn có…Thế nhưng đáng nhớ nhất vẫn là hôm dựng trại, hôm đó cái cổng trại khi dựng lên hết đổ lại xiêu vẹo làm cho cả lớp lo không kịp thời gian, thế nhưng với sự nhanh tay, nhanh mắt và nhất là sự thông minh của những người được mệnh danh là “Nhất quỷ nhì mà, thứ ba học trò” nên cuối cùng chiếc cổng trại cũng đã được dựng lên thành công.

Gian trại của chúng tôi thật phong phú và lạ mắt với bộ sưu tập trang phục 7 dân tộc sống trên mảnh đất Xứ Lạng, với vườn cây ao cá, với nhà sàn… mang đậm nét mộc mạc và giản gị. Có lẽ tôi sẽ nhớ mãi không thể nào quên những tác phẩm kinh điển của lớp sáng tạo như “Con thuyền ước mơ”, “Thần tình yêu” hay những câu đối do lớp tự nghĩ ra “Thanh niên Việt Nam / Làm theo lời bác”… với sự độc đáo và sáng tạo trên trại lớp mình đã đoạt giải nhất một cách xứng đáng.

Đến khao chè…

Khi BGK thông báo lớp 11c1 tức K42 – C1 được giải nhất, chúng tôi tất thảy reo lên vui mừng hạnh phúc đến rơi nước mắt, quả là có công mài sắt có ngày nên kim.

Khi nhận được tin mừng 3 cô thực tập tuyên bố khao chè chúng tôi ngay lập tức để chúc mừng thành công của cả lớp, chúng tôi lũ lượt kéo sang quán bà Vĩ, ngồi ăn chè kể lại những công việc chuẩn bị và ôn lại thành công quả là một trong những cái thú vui nhất trên đời. Chúng tôi ăn chè và tếu táo đến hơn 6 giờ, lúc đó là mùa đông nên trời đã bắt đầu nhá nhem tối, bóng tối về kéo theo cái lạnh của đất trời miền biên ải thật đáng sợ nhưng cái lạnh kia làm sao có thể ngăn nổi bước chân của chàng trai cô gái tuổi trăng tròn căng đầy nhựa sống.

Chúng tôi quyết định tiếp tục cuộc vui bằng việc đi chơi.

Và đi chơi Thành Nhà Mạc.

Chúng tôi cứ chuyển mình theo vòng quay tròn của những chiếc bánh xe đạp, những chiếc bánh xe vô tình đưa chúng tôi đến với Thành nhà Mạc một di tích lịch sử và danh thắng nổi tiếng của Xứ Lạng, ở đây có “Nàng Tô Thị bồng con đợi chồng” bên kia là thành phố Lạng Sơn lặng lẽ soi bóng xuống dòng sông Kỳ Cùng thơ mộng xa hơn nữa là động Nhị, Tam Thanh huyền ảo và hư thực.

Chúng tôi bước lên thành nhà Mạc với những câu chuyện hỗn tạp, nào chuyện lịch sử nàng Tô Thị đợi chồng, nào chuyện thi đại học, nào chuyện yêu đương… thật là sôi động làm sao.

Với tôi, tôi sẽ mãi nhớ những kỷ niệm đầy ý nghĩa này, bởi nó đã cho tôi biết thế nào là học trò lãng mạn và mộng mơ, nó cũng cho tôi nhớ những câu chuyện dở khóc dở cười, hay những câu chuyện thầm kín không thể nói ra…

Tôi tin chắc trong mỗi chúng ta, những người con trong gia đình nhỏ K42 – C1 sẽ mãi mãi không bao giờ quên những phút giây quý giá này. Tôi cũng tin rằng đây sẽ là một trong những phút giây khó quên nhất đối với ba cô giáo trẻ.

Nhớ mãi nhé, kỷ niệm cái thời “Nhất quỷ nhì ma”.

Hà Nội: 29/06/2013

Một đêm mưa nhớ lại tuổi học trò.

 nguồn: lyviettruongls.blogspot.com