Mẫu người như thế, em… mê

Quen nhau gần một năm rồi

Mà em chưa nhận lời mời của anh

Biết em đã có cảm tình

Qua từng ánh mắt chúng mình hiểu nhau

Thế mà đã hơi lâu lâu

Mời em một bữa mà sao chưa thành?

Em thường từ chối loanh quanh:

Nhà hàng không thích, quán ăn… ít dùng!

Thế rồi mời mãi chẳng đừng

Vào dịp nghỉ lễ mới cùng đi ăn

Không sao tả hết lòng anh

Mừng vui khôn xiết, vội nhanh đón nàng

Hai người cùng đến nhà hàng

Bữa ăn ngon miệng, thấy nàng rất vui

Nàng luôn luôn nở nụ cười

Còn anh thì thấy cuộc đời “lên tiên”!

Ai ngờ sau đó rất phiền

Anh gọi thanh toán mà tiền… quên mang!

Khi đi vì quá vội vàng

Thay quần, quên ví, bẽ bàng tôi chưa?

Mặt mày tím tái như dưa

Muốn tìm lỗ nẻ để đưa thân vào!

Mỉm cười, nàng bảo: “Không sao!

Để em, có đáng là bao đâu mà!”

Nói rồi nàng rút tiền ra

Tiếp viên đón lấy, còn ta đứng nhìn!

Đúng là tình huống đứng tim

Ai mà gặp phải cũng rên hừ hừ!…

*

Chuyện trên trải đã mấy thu

Đố các bạn biết bây giờ nàng đâu?

Bạn tôi ai cũng lo âu

Nghĩ rằng sau đó nàng chào “gút bai”!

Nhưng cuộc đời không đùa dai

Nàng là… bà xã của tôi bây giờ

Bạn tôi có người tò mò:

Sao nàng lại chọn “bến đò” là tôi?

Ửng hồng đôi má nàng cười:

“Anh ấy chân thật tuy hơi vụng về,

Mẫu người như thế, em mê”!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.