May quá, em đã… bỏ anh

Sao em vội bỏ đi đâu

Bao nhiêu cay đắng buồn rầu mặc anh

Làm ăn thất bát đã đành

Sao em cũng mặc để anh một mình

Con nợ đến rất thình lình

Con em thì lại “tận tình” bỏ đi

Ngày xưa em đã nói chi

Ngọt bùi đắng chát sẽ vì anh thôi

Lời nói còn ở trên môi

Mà sao tan biến tuột trôi nơi nào

Tình mình ngày ấy trăng sao

Mà giờ hai ngả xưng… tao với mày(!)

Trời ơi tình quá đắng cay

Ngọt bùi em chọn đắng cay anh dành

Bao lâu tình đã bất thành

Chỉ còn anh lại với nhành củi khô

Ngày anh vẫn có ô tô

Em cười hớn hở… hô hô… hà hà…

Giờ đây anh đã bại gia

Ô tô đã mất còn nhà cũng đi

Thì em cũng chằng tiếc gì

Chạy bỏ cả dép ngoái chi một lần

Lòng anh đau đớn bất thần

Hóa ra em chỉ giả nhân tốt lành

Thương cho số phận tanh bành

Anh như chim sáo đậu cành cây khô

Em giờ đã kiếm được bồ

Còn anh nhọc nỗi phụ hồ trông xe

Ngẫm đời thật quá tái tê

Mất tiền mất của gái chê nhà nghèo

Hận đời cái phận bọt bèo

Có người bỏ chốn để chèo đò ngang

Tình em như chiếc khăn tang

Buồn như chấu cắn nhỡ nhàng tình duyên

Ngày xưa ước tưởng thuyền quyên

Bây giờ quyên khác đem thuyền xa khơi

Đứng trông ngọn nước mây trời

Đợi khi giàu có em ơi khác nhiều

Đời anh sẽ lại như diều

Nhưng anh chẳng dại làm liều như xưa

Cuộc đời vật lộn đong đưa

Một lần ngu dại nên chưa thấm gì

Vì em anh đã “dậy thì”

Khôn ra nhiều lắm thấm gì khó khăn.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.