Thử gửi “con sáo sang sông”

Chiều nay mưa gió bão bùng

Trong lòng anh cứ bập bùng nhớ em

Cầm điện thoại mở ra xem

Mà sao không thấy bóng em một lần

Lòng anh như kẻ bất thần

Đếm cho sầu nhớ cứ lần tương tư

Em ơi em quá vô tư

Mặc tim chảy máu mà lừ lừ đi

Trả lời tin nhắn mất gì

Mà sao em phải lầm lì vô can

Anh nào có dám oán than

Yêu em đơn lẻ đến ngàn năm sau

Dù em có lấy chồng giàu

Dù ngày mai ấy rước dâu qua phà

Hỏi anh đò lái thật thà

Dẫn tôi qua núi chèo sông vượt đò

Anh ngồi chết lặng tiếng hò

Nhưng vẫn chèo lái cho đò sang sông

Yêu em dù có ở không

Chỉ mong giữ được các mông nguyên lành

Đến nhà em thả chó canh

Cho anh ba phát là xanh mắt mèo

Anh đứng trước cổng vượt đèo

Mà sao đò ngược đò chèo với ai

Thế là chỉ thế ngày mai

Em theo thằng ấy anh Hai đứng chờ

Cuộc đời ai nói chữ ngờ

Tiếc công thả tép đơm lờ đêm đêm

Bây giờ em đã ấm êm

Còn anh lẻ bóng dưới thềm tương tư

Em thả mồi anh lắc lư

Thế mà sập bẫy em trừ mặt anh

Nhìn em khuôn mặt lạnh tanh

Giả vờ thường tiếc tình anh bao giờ

Thôi thì em cứ giấc mơ

Anh coi tình ấy bây giờ chiêm bao.

Anh giả vờ kẻ anh hào

Dù tim như xát muối cào vì em.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.