Tiếc cái công anh bóc tép bưởi

Cái ngày em lấy chồng

Đời của anh bằng không

Nỗi buồn đã… chổng mông

vào mặt anh phờ phạc

Cái ngày em đi lạc

Chân lỡ bước đò ngang

Anh đeo chiếc khăn tang

Cho tình mình hai ngả

Sao em cười ha hả

Trên dòng nước mắt anh

Thằng đó có gì tanh

Mà bỏ anh lấy nó

Ngày xưa em nói có

Bây giờ lại bảo không

Thế là anh mất công

Bao nhiêu năm đưa đón

Nước cam là cái món

Em uống hàng trăm ly

Bưởi Năm doi nhâm nhi

Em ăn mà không chán

KFC thỉnh thoảng

Món mì Ý thân quen

Mì chộn thịt bò sen

Và Pizza cỡ lớn

Quần áo mặc phè phỡn

Nước cam uống liên thanh

Vậy mà em bỏ anh

Lấy cái thằng mì gói

Đời của em sẽ đói

Anh dự đoán thế rồi

Em bảo anh dừng thôi

Anh “lỗ” bao gia sản

Cuộc đời coi như chán

Gái gú mà làm chi

Để bây giờ lâm li

Và vô cùng bi đát

Thiệp mời đưa như tát

Vào mặt anh héo hon

Thế là em hết son

Còn đời anh trắng xóa

Trả lại anh tất cả

Để lấy tiền đầu tư

Yêu mà chẳng được dư

Thì ế cho rảnh nợ.

Rồi anh cũng lấy vợ

Vợ anh đẹp như trăng

Chẳng cần phải kẹp răng

Mà vẫn tươi roi rói.

Chồng nhìn em phát ói

Anh dự đoán mai sau

Nếu có được phép màu

Biến em bay đi mất.

Tiếc cái công thả mật

Mà chả được cái gì

Qua vài lần ngu si

Sẽ khôn trong lần tới.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.