Tiễn người yêu lấy vợ

Thế là anh đã đan lồng

Úp xong cô gái má hồng môi son

Tình mình giờ đã chả còn

Anh có tình mới em mòn đớn đau

Nhủ lòng ta phải quên mau

Để tình đuổi bóng sẽ màu nhạt thêm

Thảm đỏ đã dải kín thềm

Trải đường hạnh phúc tình êm đến già

Tức lòng em chẳng vị tha

Chỉ mong ai đó… chả ra cái gì

Đừng tưởng em tốt bụng chi

Đau lòng nhói ruột vui gì anh ơi

Thượng đế hay thích đùa chơi

Tìm trò trêu ghẹo lả lơi với mình

Ngẫm phận hiu hẩm bất bình

Sao mà vui vẻ giả tình thương tâm

Tức đời chửi rủa bất nhân

Để cho ta ế ta “tân” đến giờ

Thôi rồi đã mất tình hờ

Đi nhanh cho gọn để chờ tình sau

Bảo mẹ trồng một cây cau

Sang năm có quả sẽ mau có chồng

Thế là công cốc tình không

Chửi cha thằng ấy ăn không của mình

Cái ngày nó thả mồi rình

Tại vì non dại nên mình chịu chơi

Bây giờ mới biết nó hời

Còn mình chịu thiệt tơi bời thế kia

Đời sau hóa kiếp phân chia

Ta làm “gà trống” để tia đánh liều

Thế là sẽ bớt liêu xiêu

Nói cho bõ tức mất tiêu thằng bồ.

P/S:

Nói xong nước mắt chảy ròng

Hóa ra mình đã đau lòng thế kia.