Trời ơi, ba mươi mùa quýt qua rồi!

Trời ơi, ba mươi mùa quýt qua rồi! - 1

Hơn ba mươi mùa quýt trôi

Cuộc đời sao vẫn mình tôi độc hành?

Thà như “sứt mẻ” đã đành

Đằng này mình lại “ngon lành” mới đau

*

Kinh nghiệm là trước khi “câu”

“Thả thính” để cá rủ nhau kéo về

Mồi câu, dây cước chắc ghê

Lưỡi câu sắc để dễ bề giật lên

Chuẩn bị chu đáo nghìn đêm

“Cá” không thấy đến, chả em nào thèm

Các em ấy chỉ “xem xem”

Chỉ “xem” thôi chứ chả thèm cắn câu

*

Ruột gan rõ thật là rầu

Đời sao cứ mãi một màu xám đen?

Rõ ràng mình cũng “chuẩn men”

Cũng từng tán gái, làm quen đủ trò

Thân hình vạm vỡ, cao to

Nói năng kiến cũng muốn bò ra nghe

Học hành thì khỏi phải chê

Bằng cấp ngang ngửa ông nghè ngày xưa

Kiếm tiền cũng chẳng phải vừa

Chưa ba mươi đã tự mua được nhà

Có ô tô ở ga ra

Công danh sự nghiệp gọi là ô kê

Mà sao mãi chả ai mê?

Ngày đêm vẫn cứ đi về đơn côi?

*

Khẩn trương tìm gấu đi thôi

Kẻo mà hâm dở ra rồi thì toi

Mình ăn ở cũng hẳn hoi

Cứ kêu trời mãi mà trời thấu chăng???

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.